(Kinh nghiệm này phù hợp với các điều kiện sau: 1. Bạn chuẫn bị leo Fansipan vào mùa lạnh, nhiệt độ khoảng 10-15 độ. 2. Bạn tự mang đồ, không dùng porter, không người hướng dẫn. 3. Là nam với sức khỏe bình thường là đủ. Còn không phù hợp với các thời điểm khác thì thông cảm đừng trách quỷ tư vấn bậy nhé.)

Hiện nay có nhiều đường để bạn leo Fansipan nhưng quỷ tư vấn 3 lộ trình sau:
-    Trạm Tôn – Fansipan – Trạm Tôn: 2 ngày 1 đêm. Đường này ngắn nhất dễ đi nhất. Thích hợp: với các bạn nữ, các bạn sức khỏe không tốt, hoặc muốn tự mình chinh phục Fan không hướng dẫn, không porter thì nên đi vì các hành trình khác bạn sẽ đuối.
-    Sín Chải – Fansipan – Trạm Tôn: 2 ngày 1 đêm nếu sức khỏe rất tốt, hoặc 3 ngày 2 đêm. Đường này khó đi hơn một chút, dài hơn. Thật sự thì đường này đi để có cảm giác thôi chứ  không khác lắm so với hành trình trên. Bạn lưu ý nên chọn tuyến về là Trạm Tôn vì thường lúc đó không còn động lực để thôi thúc bạn nữa, bạn lại rất mệt  và cảm giác chỉ muốn xuống cho mau thôi.
-    Cát cát – Fansipan – Trạm Tôn:Đây là đường đẹp nhất và dài nhất và hiểm trở  nguy hiểm nhất, bù lại bạn sẽ băng qua những bản làng người mông , dao rất đẹp, cảnh núi non mây trời tuyệt diệu và nếu bạn đi vào mùa lúa chín hay mùa xuân thì hẳn bạn sẽ sững sờ với những hình ảnh đẹp như tranh vẽ. Còn nếu bạn đi mùa đông thì nên xem xét lại.

Vì lộ trình của Quỷ là Trạm Tôn – Fansipan – Trạm Tôn nên quỷ chia sẻ về hành trình này thôi nhé.  Thời gian là 2 ngày 1 đêm.
Photobucket

Vài kinh nghiệm chuẫn bị và cách leo núi như sau:
- Quỷ khẳng định là việc bạn leo FANSIPAN không có người hướng dẫn là cực kỳ nguy hiểm và khả năng lạc là 90%, 10% đúng đường do hên thôi. Có mẹo như sau: Bạn lên Sapa thử đi hỏi các tour leo FAN và bạn sẽ biết khi nào có nhóm leo, và bạn lên Trạm trước đợi nhóm đó leo cùng là ok. keke. Tiết kiệm đúng kiểu bụi.
- Khi leo luôn bước đều chân dù đường dễ đi bạn cũng không nên đi nhanh, vì leo núi cần sự ổn định và sức bền.
- Cố gắng tập thở ra bằng miệng hít vào bằng mũi.
- Không nên ráng sức, nếu thấy mệt thì nghỉ ngay, vì bạn đi trời lạnh rất dễ bị choáng, nếu không kiểm soát được mà lủi đại xuống vực thì toi đời.
- Nước chỉ nên uống từng ngụm nhỏ, không  uống nhiều một lần. nên ngậm kẹo ngọt hoặc chocolate, hoặc bánh orion để thêm lượng đường trong máu.
-Mỗi khi dừng chân nghỉ thì nhớ quàng khăn ngay để tránh cảm lạnh, tai luôn bịt kín đường để mây vào bên này bay ra bên kia.
-Khi leo vách đá hoặc lên dốc nhớ kiếm vị trí chắc chân mới bước, đừng mạo hiểm với tính mạng, chú ý khi leo lên vách đá thì nhớ nhìn phía trên trước hẳn leo kẻo húc đầu vào đá lại khóc huhu như cô bạn Bettima đi cùng.
-Nếu bạn khỏe quá cũng đừng đi trước đồng đội nên song hành cùng nhau sẽ yên tâm và có động lực hơn.
-Buổi tối khi ngủ cũng nhớ chuẫn bị kỹ hơn khi leo núi kẻo ngủ miệt mài không ai đánh thức bởi bạn không phải sleeping beauty.
-Nghiêm cấm xả rác trên suốt hành trình.
Một số vật dụng cần chuẫn bị cho chuyến leo bụi:Photobucket
PhotobucketPhotobucketPhotobucket

Nơi mua đồ chuẫn bị leo Fansipan:
- Giầy bộ đội, vớ chống vắt, nón bộ đội: mua cạnh ga tàu lửa đường Lê Duẩn, đến đó bạn sẽ thấy bán rất nhiều cửa hàng. Giá thì quỷ có ghi rõ cho bạn tham khảo rồi.
- Găng tay: chuẫn bị trước, hoặc mua ở các cửa hàng ở Sapa, nhưng ở đó chị bán găng tay da thường và tất nhiên là hơi mắc (30k).
-Đồ ăn: Mua ở siêu thị Lào Cai đối diện bờ hồ Sapa, giá siêu thị hợp lý, khỏi trả giá.
- Xe ôm lên Trạm, nhớ trả giá kỹ, mấy ông xe ôm nói thách giá cao hơn đỉnh FAN, giá quỷ có ghi ở trên.
- Thuốc men: nên mua trước khi đi đừng để lên Sapa mới mua là bệnh trước khi uống ah.Sốt đó.keke.
- Các đồ khác tự chuẩn bị trước ở nhà.
-Nhất thiết phải có bộ đồ áo mưa, rất rất quan trọng.
Vài số điện thoại tham khảo khi cần:
- số Hùng hướng dẫn viên leo Fan, cần nếu muốn đặt tour riêng:0986453167
-Số anh Diện trạm kiểm lâm Núi Xẻ (Trạm Tôn), gặp anh để đăng ký leo FAN:01668103759.
- Anh Mã A Sàng người Mông hướng dẫn leo Fan, nếu cần thuê riêng (nhớ trả giá):0975565068.
-Nhà trọ Hoa Sen (06 Ngũ Chỉ Sơn, Sapa, đối diện bến xe Sapa): giá 50k/người/đêm, chị Hoa chủ nhà trọ rất rất tốt bụng: 0919729108
-Vĩ hướng dẫn viên leo Fan:01646587669.

Tham khảo từ: http://quycoctu.multiply.com/journal/item/169.  Cảm ơn Lão Quỷ!


Why is it that between 25% and 50% of people report feeling overwhelmed or burned out at work?

It’s not just the number of hours we’re working, but also the fact that we spend too many continuous hours juggling too many things at the same time.

What we’ve lost, above all, are stopping points, finish lines and boundaries. Technology has blurred them beyond recognition. Wherever we go, our work follows us, on our digital devices, ever insistent and intrusive. It’s like an itch we can’t resist scratching, even though scratching invariably makes it worse.

Tell the truth: Do you answer email during conference calls (and sometimes even during calls with one other person)? Do you bring your laptop to meetings and then pretend you’re taking notes while you surf the net? Do you eat lunch at your desk? Do you make calls while you’re driving, and even send the occasional text, even though you know you shouldn’t?

The biggest cost — assuming you don’t crash — is to your productivity. In part, that’s a simple consequence of splitting your attention, so that you’re partially engaged in multiple activities but rarely fully engaged in any one. In part, it’s because when you switch away from a primary task to do something else, you’re increasing the time it takes to finish that task by an average of 25 per cent.

But most insidiously, it’s because if you’re always doing something, you’re relentlessly burning down your available reservoir of energy over the course of every day, so you have less available with every passing hour.

I know this from my own experience. I get two to three times as much writing accomplished when I focus without interruption for a designated period of time and then take a real break, away from my desk. The best way for an organization to fuel higher productivity and more innovative thinking is to strongly encourage finite periods of absorbed focus, as well as shorter periods of real renewal.

If you’re a manager, here are three policies worth promoting:

1. Maintain meeting discipline. Schedule meetings for 45 minutes, rather than an hour or longer, so participants can stay focused, take time afterward to reflect on what’s been discussed, and recover before the next obligation. Start all meetings at a precise time, end at a precise time, and insist that all digital devices be turned off throughout the meeting.

2. Stop demanding or expecting instant responsiveness at every moment of the day. It forces your people into reactive mode, fractures their attention, and makes it difficult for them to sustain attention on their priorities. Let them turn off their email at certain times. If it’s urgent, you can call them — but that won’t happen very often.

3. Encourage renewal. Create at least one time during the day when you encourage your people to stop working and take a break. Offer a midafternoon class in yoga, or meditation, organize a group walk or workout, or consider creating a renewal room where people can relax, or take a nap.

It’s also up to individuals to set their own boundaries. Consider these three behaviors for yourself:

1. Do the most important thing first in the morning, preferably without interruption, for 60 to 90 minutes, with a clear start and stop time. If possible, work in a private space during this period, or with sound-reducing earphones. Finally, resist every impulse to distraction, knowing that you have a designated stopping point. The more absorbed you can get, the more productive you’ll be. When you’re done, take at least a few minutes to renew.

2. Establish regular, scheduled times to think more long term, creatively, or strategically. If you don’t, you’ll constantly succumb to the tyranny of the urgent. Also, find a different environment in which to do this activity — preferably one that’s relaxed and conducive to open-ended thinking.

3. Take real and regular vacations. Real means that when you’re off, you’re truly disconnecting from work. Regular means several times a year if possible, even if some are only two or three days added to a weekend. The research strongly suggests that you’ll be far healthier if you take all of your vacation time, and more productive overall.

A single principle lies at the heart of all these suggestions. When you’re engaged at work, fully engage, for defined periods of time. When you’re renewing, truly renew. Make waves. Stop living your life in the gray zone.

Bốn người vợ…


Một thương nhân giàu có có 4 bà vợ. Ông yêu người vợ thứ tư nhất, ông tự hào về người vợ thứ ba, ông tìm đến người vợ thứ hai như một người bạn tâm tình nhưng hầu như chẳng bao giờ chú ý đến người vợ thứ nhất…
Ông nâng niu chiều chuộng, coi người vợ thứ tư như một món đồ trang sức quý, luôn mua sắm cho bà ta những bộ đồ sang trọng đắt tiền.
Ông cũng rất yêu người vợ thứ ba. Ông tự hào về người vợ này và luôn muốn “khoe” vợ với bạn bè. Tuy nhiên, trong ông luôn thường trực nỗi lo sợ bà bỏ đi với người đàn ông khác.
Ông cũng yêu người vợ thứ hai. Ông coi bà như người bạn tâm tình, người giúp ông vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Bất cứ khi nào gặp khúc mắc, ông đều tìm đến bà.
Người vợ thứ nhất lại là người rất chân thành, chung thuỷ, luôn kề vai sát cánh bên ông lo toan chu đáo chuyện gia đình. Tuy nhiên, ông lại không yêu bà vợ thứ nhất. Mặc dù bà rất yêu ông, ông hầu như chẳng bao giờ chú ý đến bà.
Một ngày, ông ngã bệnh. Ông tự biết rằng mình sắp từ giã cõi trần. Ông nghĩ về cuộc sống giàu sang xa hoa và tự nhủ: “Hiện mình có 4 bà vợ. Nhưng khi mình chết, lại chỉ có một mình. Thật cô đơn làm sao!”.
Ông ta hỏi bà vợ thứ tư: “Tôi yêu mình nhất, luôn dành cho mình sự quan tâm đặc biệt và những điều tốt đẹp nhất. Tôi chẳng còn sống được bao lâu nữa, liệu khi tôi chết, mình có nguyện đi theo tôi không?”.
“Không đâu” – Bà vợ thứ tư đáp lại và bước đi.
Người vợ thứ ba vốn là niềm tự hào của ta, rồi cũng sẽ bước đi theo người khác, bỏ mặc ta mà thôi
Câu trả lời như một nhát dao cứa vào. Ông hỏi người vợ thứ ba: “Tôi yêu bà nhiều lắm, tôi sắp chết rồi, bà có nguyện theo tôi không?”.
“Không, cuộc sống vẫn đang đẹp mà. Sau khi ông chết, tôi sẽ tái hôn”. Trái tim ông run lên đau đớn.
Sau đó, ông hỏi người vợ thứ hai: “Bất cứ khi nào gặp vấn đề khó khăn rắc rối gì tôi cũng đều tìm đến bà. Bây giờ tôi xin bà hãy kề vai sát cánh cùng tôi lần cuối cùng. Khi tôi chết, bà có nguyện đi theo tôi không?”.
Bà vợ thứ hai trả lời: “Xin lỗi, lúc này tôi không thể giúp ông được. Nếu có, tôi chỉ đưa linh cữu ông ra mộ thôi”.
Người vợ thứ hai – người bạn tâm tình thân thiết thủy chung của ta cũng chỉ khóc khi ta chết, đưa ta ra đến mộ rồi quay đầu
Ông nghe câu trả lời mà như sét đánh ngang tai. Ông thực sự quá đau đớn vì người mà ông nghĩ có thể tin tưởng nhất cũng bỏ rơi ông. Bỗng có một giọng nói cất lên: “Tôi sẽ đi cùng ông, đi đến bất cứ nơi nào ông tới”. Ông dáo dác tìm kiếm chủ nhân của giọng nói và nhận ra đó chính là người vợ thứ nhất, người mà chẳng mấy khi ông để ý tới.
Trông bà gầy và xanh xao quá. Rưng rưng xúc động, ông nói: “Đáng lẽ ra trước đây tôi phải chăm sóc bà nhiều hơn nữa”. Chỉ có duy nhất người vợ cả, người thường bị ta bỏ mặc, lãng quên khi sống… là kiên quyết đi theo, yêu thương ta cả cuộc đời
Mỗi chúng ta ai cũng có 4 bà vợ.
  • Bà vợ thứ tư chính là thân thể của chúng ta. Cho dù ta có chăm chút, trau chuốt đến mấy, rồi nó cũng rời bỏ ta khi ta chết.
  • Còn bà vợ thứ ba? Đó chính là của cải, địa vị. Khi chúng ta chết, chúng sẵn sàng đi theo người khác.
  • Bà vợ thứ hai chính là gia đình và bạn bè. Cho dù có thân thiết đến mức độ nào, khi ta chết, họ cũng chỉ khóc đưa ta ra mộ mà thôi.
  • Bà vợ thứ nhất chính là tâm hồn ta, thường bị lãng quên khi ta chạy theo tiền tài, địa vị, danh vọng, của cải, nhưng nó sẽ theo ta suốt cuộc đời.
Tốt hơn hết là nuôi dưỡng tâm hồn ngay từ bây giờ, vì đó là “người” thân tín nhất bên ta. Đừng để phải hối hận vì đã lãng quên nó.

25/03/2012 Tiến sĩ Alan Phan -

Các nhà đầu tư thế giới thường nghĩ về Việt Nam như một quốc gia trẻ trung, đang lên và chứa nhiều tiềm năng nhất trong số các thị trường mới nổi. Họ ấn tượng với con số tăng trưởng về dân số, về sự kiện là 58% người Việt dưới tuổi 25, và theo nhãn quan của người Âu Mỹ, đây là phân khúc sáng tạo và cầu tiến nhất của bất cứ xã hội nào. Họ tìm đến Việt Nam mong những đột phá kỳ diệu và một vận hành năng động kiểu thung lũng Silicon (trung tâm IT của Mỹ ở phía nam San Francisco).

Sau vài năm tung tiền mua tiềm năng và cơ hội, họ thường thất vọng và âm thầm bỏ đi. Tại sao? Những giả thuyết ngây thơ chăng? Họ đã không lầm về những số liệu tạo nên hình ảnh đó.

Tuy nhiên, sự phân tích và biện giải về logic của họ vướng phải vài giả thuyết và tiền đề không chính xác. Một người có số tuổi còn trẻ không có nghĩa là sự suy nghĩ và vận hành của người đó cũng phải trẻ trung như số tuổi, nhất là khi họ lớn lên trong một xã hội khép kín, ít tiếp xúc với thế giới. Tôi còn nhớ một đai gia công nghệ thông tin (IT) nổi tiếng cũng đã từng kết luân trong một buổi hội thảo về kinh tế là số người sử dụng điện thoại di động ở Việt Nam đã tăng trưởng ấn tượng 36% mỗi năm trong 5 năm qua và lên đến 68 triệu người hay khoảng 80% dân số. Kết luận của anh chuyên gia trẻ này là tương lai về công nghệ thông tin của Việt Nam phải sáng ngời và sẽ vượt trội các nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Philippines…

Đây là những kết luận ngây thơ về thực tại của xã hội. Một người trẻ suốt ngày la cà quán cà phê hay quán nhậu sẽ không đóng góp gì về sáng tạo hay năng động; cũng như vài ba anh chị nông dân với điện thoai cầm tay không thay đổi gì về cục diện của nông thôn ngày nay (nông dân vẫn chiếm đến 64% của dân số xứ này).

Tôi thích câu nói (không biết của ai): “Tất cả bắt đầu bằng suy nghĩ (tư duy). Suy nghĩ tạo nên hành động, hành động liên tục biến thành thói quen và thói quen tạo nên định mệnh.”

Định mệnh của cá nhân phát sinh từ tư duy cá nhân, định mệnh tập thể đúc kết bởi suy nghĩ của tập thể. Tư duy, định mệnh Quên đi góc nhìn cá nhân, hãy tự suy nghĩ về tư duy thời thượng của xã hội này và từ đó, ta có thể nhận thức được những hành xử và thói quen của người dân Việt Nam. Bắt đầu từ tầng cấp lãnh đạo về kinh tế, giáo dục và xã hội đến lớp người dân kém may mắn đang bị cơn lũ của thời thế cuốn trôi; tôi không nghĩ là một ai có thể lạc quan và thỏa mãn với sự khám phá.

Những thói quen xấu về chụp giựt, tham lam, mánh mung, dối trá, liều lĩnh, sĩ diện… vẫn nhiều gấp chục lần các hành xử đạo đức, cẩn trọng, trách nhiệm, danh dự và hy sinh. Dĩ nhiên, đây là một nhận định chủ quan, sau một lục lọi rất phiến diện trên báo chí, truyền hình và diễn đàn Internet. Nhưng tôi nghĩ là rất nhiều người Việt sẽ đồng ý với nhận định này. Tôi nghĩ lý do chính yếu của những thói quen tệ hại này là bắt nguồn từ một tư duy già cỗi, nông cạn và nhiều mặc cảm.

Tôi có cảm giác là ngay cả những bạn trẻ doanh nhân và sinh viên mà tôi thường tiếp xúc vẫn còn sống trong một thời đại cách đây 100 năm, dưới thời Pháp thuộc. Thực tình, nhiều bậc trí giả đã lo ngại là so với thời cũ, chúng ta đã đi thụt lùi về đạo đức xã hội và hành xử văn minh. Tôi thường khuyên các bạn trẻ hãy đọc lại những tiểu thuyết của thời Pháp thuộc trước 1945. Họ sẽ thấy đời sống và các vấn nạn của một nông dân trong truyện của Sơn Nam vẫn không khác gì mấy so với một nông dân qua lời kể của Nguyễn Ngọc Tư. Bâng khuâng và thách thức của những gia đình trung lưu qua các câu chuyên của Khái Hưng rất gần gũi với những mẩu chuyện ngắn của nhiều tác giả trẻ hiện nay. Ngay cả những tên trọc phú, cơ hội và láu lỉnh trong tiểu thuyết của Vũ Trọng Phụng cũng mang đậm nét hình ảnh của những Xuân Tóc Đỏ ngày nay trong xã hội.

Ôm lấy quá khứ Tóm lại, tôi có cảm tưởng chúng ta vẫn sống và vẫn tranh đấu, suy nghĩ trong môi trường cả 100 năm trước. Những mặc cảm thua kém với các ông chủ da trắng vẫn ám ảnh các bạn trẻ ngày nay. Chúng ta vẫn bàn cãi về những triết thuyết mà phần lớn nhân loại đã bỏ vào sọt rác. Trong lãnh vực kinh doanh, phần lớn các doanh nhân vẫn cho rằng bất động sản và khoáng sản là căn bản của mọi tài sản. Sản xuất gia công và chế biến nông sản vẫn chiếm một tỷ trọng rất lớn trong kim ngạch xuất khẩu. Một doanh nhân Trung Quốc đã mỉa mai với tôi khi đến thăm một khu công nghiệp của Việt Nam, “Họ đang cố học và làm những gì chúng tôi đang muốn quên”.

Tôi đang ở tuổi 66. May mắn cho tôi, nền kinh tế toàn cầu đã thay đổi khác hẳn thời Pháp thuộc. Tôi không cần phải dùng tay chân để lao động, cạnh tranh với tuổi trẻ. Kinh doanh bây giờ đòi hỏi một sáng tạo chỉ đến từ trí tuệ và tư duy đổi mới. Thân thể tôi dù bị hao mòn (xương khớp lỏng lẻo, tai mắt nhấp nhem…) nhưng trí óc tôi và tinh thần vẫn trẻ hơn bao giờ hết. Thêm vào đó, nó không bị phân tâm bởi những hoóc-môn về đàn bà hay những thứ lăng nhăng khác như các bạn trẻ. Do đó, hiệu năng và công suất của sự suy nghĩ trở nên bén nhậy hơn.

Người Mỹ có câu, “Những con chó già không bao giờ thay đổi” (old dogs never change). Do đó, tôi thường không thích trò chuyện với những người trên 40, nhất là những đại trí giả. Nhưng tôi thất vọng vô cùng khi về lại Việt Nam và gặp toàn những ông cụ non mới trên 20 tuổi đời: nhút nhát, cầu an, thụ động, chỉ biết ăn nhậu, và đua đòi theo thời thế. Họ sống như các ông già đã về hưu, họ nói năng như một con vẹt, lặp đi lặp lại những giáo điều, khẩu hiệu đã hiện diện hơn trăm năm. Họ làm việc như một con ngựa bị bịt kín đôi mắt để chỉ nhìn thấy con đường một chiều trước mắt.

Nhiều người đỗ lỗi cho những thế hệ trứơc và văn hóa gia đình đã kềm kẹp và làm cho thế hệ trẻ này hay ỷ lại và hư hỏng. Cha mẹ vẫn giữ thói quen sắp đặt và quyết định cho các con đã trưởng thành (ngay khi chúng vào tuổi 30, 40..) về những cuộc hôn nhân, công việc làm, ngay cả nhà cửa và cách sinh họat. Hậu quả là một thế hệ đáng lẽ phải tự lập và lo tạo tương lai cho mình theo ý thích lại cúi đầu nghe và làm theo những tư duy đã lỗi thời và tụt hậu.

Trong khi thế giới đang hồi sinh với thế hệ trẻ tự tin tràn đầy năng lực cho những thử thách của thế kỷ 21, thì người trẻ đang lần mò trong bóng tối của quá khứ, với sự khuyền khích của các nhóm muốn giữ quyền lực và bổng lộc. Tôi tự hỏi, sao quê hương mình … già nua nhanh như vậy? Những nhiệt huyết đam mê của tuổi thanh niên bây giờ chỉ dành cho những trận đá bóng của Châu Âu?

Tôi nhìn vào những nghèo khó của dân mình so với láng giềng chỉ là một tình trạng tạm thời. Nhưng tôi lo cho cái tư duy già cỗi của tuổi trẻ sẽ giữ chân Việt Nam thêm nhiều thập niên nữa. Cái bẫy thu nhập trung bình to lớn và khó khăn hơn mọi ước tính.

Theo: gocnhinalan.com.

Bánh mỳ


Bánh mỳ Việt Nam được xem là món ăn đường phố ngon nhất quả đất, mà đây lại là món ăn gắn liền với thời ở truồng tắm mưa cho đến lúc vào học đại học, rồi khi đi làm…của mình.

Câu chuyện ổ bánh mỳ thịt của mình bắt đầu từ những năm học cấp 1, lúc ấy để mua một ổ bánh mỳ thịt giá 1000đ mỗi buổi sáng thì phải có điều kiện lắm ấy chứ…mình thường thì chỉ dám mua bánh mì chan với nước thịt, thêm tí tương ớt và hành ngò, niềm hạnh phúc mỗi sáng sớm chỉ có vậy, ổ bánh mì chan nước thịt với tương ớt! ;)

Chẳng phải là cái duyên mà mình thích ăn bánh mỳ đến như vậy, su này học lên cấp 2 thì không có tiệm bánh mỳ nào ở quê mà mình không biết và từng nếm qua, cũng chứng kiến xe bánh mỳ của cô này dẹp vì dọn nhà, thua lỗ, tủ bánh mỳ của cô kia đông khách vì nước tương ngon… Thế rồi câu chuyện cùng ổ bánh cứ theo năm tháng mà lớn lên, lớn mãi…

Kỉ niệm đáng nhớ nhất thời đi học về ổ bánh mỳ là những năm học cấp 3, trường THPT Chuyên Nguyễn Bỉnh Khiêm – Quảng Nam, thời đó lạ thật, mình cứ phải đi sớm thật sớm để phụ cô Nguyện ở canteen trường quạt than, nướng bánh, mổ bánh mỳ…để rồi cô ưu ái tặng cho thêm miếng chả, nhánh rau, và cũng tranh thủ nói nhỏ cô là đến giờ giải lao ưu tiên cho con với!^^Cả trường có hàng trăm đứa học sinh, mà canteen của cô có mỗi mình cô (thỉnh thoảng chú Chương, chú Biểu phụ) nhưng cũng không thể đáp ứng nổi nhu cầu khách hàng nên mình phải nịnh trước để nhỡ giờ giải lao xuống trễ thì vẫn còn bánh. Đến giờ giải lao thì mới gọi là kinh khủng, góc cầu thang ở chỗ cô Nguyện chật kín người là người, ai cũng ráng tranh giành, chen lấn để có dc 1 cái bánh lót bụng, chẳng phải bánh ngon lành gì (nếu không nói là cứng như ngói, khô như than) nhưng sao ai cũng giành, cũng chen. Và những lúc đó thi mối quan hệ của mình ngay lập tức phát huy tác dụng, cảm giác vác 1 ổ bánh ra khỏi góc cầu thang trước hàng trăm cặp mắt ngưỡng mộ thật là thích thú, sau này xem cảnh người ta mừng mua được cái Iphone đầu tiên cũng hok đã bằng….

Chắc cũng tại quá thích bánh mỳ mà vào SG học Đại học mình cũng thích tìm vài tiệm bánh mỳ ngon thật ngon để ăn cho thỏa lòng.

Và cứ thế, ổ bánh cũng gắn với những chuyến đi của mình, Vũng Tàu, Đà Lạt, Phan Thiết.. đâu cung có bánh mỳ ngon, bánh mỳ lạ. Từ giờ sẽ bắt đầu đưa hình ảnh những ổ bánh mỳ ở những nơi mình đã đi lên đây để lưu giữ.;)

Đầu tiên là bánh mỳ Liên Hoa Đà Lạt:

Còn đây là bánh mỳ xíu mại nóng hổi 10k ở dốc Hòa Bình

…Những lần sau đi chơi chắn chắn sẽ ghi lại hình ảnh bánh mỳ các loại để chia sẻ….

Tag Cloud

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.